"1. Thích nghe đi nghe lại một bản nhạc xưa cũ.
2. Sợ bóng tối nhưng lại hay ngủ muộn.
3. Luôn thích che giấu cảm xúc thật.
4. Cảm thấy không có ai để chia sẻ tâm trạng.
5. Thích sử dụng tuyệt chiêu CHIẾN TRANH LẠNH.
6. Đột nhiên biến mất, đột nhiên xuất hiện.
7. Thích ngồi 1 góc gần cửa sổ.
8. Thay vì nói cho nhanh thì lại thích viết ra.
9. Cô đơn không thể giải thích, sợ hãi không thể cưỡng lại.
10. Thích ồn ào nhưng đến nơi ồn ào thì lại thích im lặng."
-

10 DẤU HIỆU CHỨNG TỎ BẠN DỄ MẮC BỆNH TỰ KỶ (via ngoccjoker)

Trừ cái số 10 -_-

(via nhatkycuaca)

Tự kỷ thì sao!
Những lúc như rày thì tràn đầy cảm xúc

(via nhatkycuaca)

tự kỷ

lifeoftotoro:

emilylonghorn:

headed down to my sisters this weekend to finish big Totoro and Cat bus. just got the dust sprites to finish now and some exciting ideas for their other bedroom

So amazing!!! :O this is my dream room!

Pretty cool!

(via conchutgidenho)

mocdieptu:

* Có ai đó nói rằng, Hà Nội có những con đường mang hình của nỗi nhớ. Phải có một thời nồng nàn thương nhớ biết bao nhiêu để quá khứ qua đi rồi, người ta vẫn nhìn thấy bóng hình của nhau trên mỗi con đường theo mỗi bước chân chạy dài vào tận trong tim không bao giờ nguôi?

Có ai đó lại khen Hà Nội đẹp, đẹp đúng với nghĩa của nó. Nghĩa là sự thuyết phục của một vẻ đẹp có chiều sâu tâm hồn và chiều rộng hình thức. Người ta có thể khen một người phụ nữ có ngoại hình bắt mắt là xinh, nhưng để khen một người phụ nữ đẹp, họ phải đủ hiểu cô ấy. Và Hà Nội cũng vậy, Hà Nội đẹp không phải bởi những cảnh vật thoạt nhìn đã lộ rõ vẻ lộng lẫy, cái đẹp của Hà Nội đằm theo thời gian, càng gắn bó mới càng nhận ra sự quyến rũ của nơi này đến từ những thứ nhỏ bé, những cảnh vật trầm mặc, đơn sơ, cái đẹp ấy như nét duyên thầm của người phụ nữ, như thứ hương đêm phảng phất, len lỏi rồi đọng lại mãi trong ký ức người đi.

" Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ, tôi vội vã trở về lấy cho mình dù chỉ là một chút bóng đêm trên đường phố quen…
Vội vã trở về, vội vã ra đi… Chẳng thể nào qua hết từng con phố nhưng còn đó mùa thu, mùa thu đầy gió và rêu xanh bên những gốc cây già.”

Có những nỗi nhớ tạc vào những gốc cây, những con đường, những gánh hàng rong chở mùa về ngang phố, những vết ố của thời gian trên căn gác cổ, tiếng chuông nhà thờ đổ và đám lá khô rơi đầy trên phố một chiều thu vàng… Hà Nội đã ôm vào lòng biết bao thương nhớ, đã cất giữ biết bao kỷ niệm của những bước chân kẻ ở - người đi, của những bàn tay lạc mất nhau trong một ngày trời đất phẳng lặng mà lòng người thì trở gió chẳng yên… để rồi một ngày nào đó bước lặng lẽ trên đường, nhìn hàng cây đang mùa rụng lá, cảnh vật chẳng đổi thay mà người thì đã thay đổi, duy chỉ ký ức đã gửi cả vào đây, vào những hàng cây có hình của nỗi nhớ.

Bởi vì có một Hà Nội như thế nên người ta có thể lạc mất nhau nhưng nỗi nhớ thì vẫn mãi còn, vẹn nguyên trên một lối cũ, nơi những hàng cây đứng song hành qua bao mùa mưa nắng, như nhắc về những nguyện cầu, ước hẹn trong dĩ vãng đã xa..

Và chiều nay như bao chiều đã qua, có người nghệ sĩ già lang thang về trên phố, chẳng biết tìm gì…

Có lẽ là đã tìm, sẽ tìm và còn tìm… Tìm những con đường đưa người ngược về một chiều ký ức thân thương.

Dù chiều nay… Chỉ thấy mình “chẳng nhớ nổi một con đường.” *

Mèn ơi! Hà Nội

hanoi photography

betype:

Bowling Script by Sudtipos (30% off).

There is plenty of lyric and literature about looking over one’s shoulder in contemplation. What would you have done differently if you knew then what you know now? This is the kind of question that comes out of nowhere. When it does and whether its context is personal or professional make very little difference. It’s a question that can cause emotions to rise and passions to run hot. It can trigger priority shifts and identity crises. It’s never easy to answer.

Three years ago, I published a font called Semilla. My aim with that was to distill the work of Bentele, a lettering artist from early 1950s Germany. Picking such an obscure figure back then was my way of pondering the meaning and efficiency of objectivity in a world where real human events and existences are inevitably filtered through decades of unavoidably subjective written, printed and oral history. And maybe to pat myself on the back for surviving surprises mild and pleasant.

Download it here: http://myfonts.us/lvIJfW

Typography

COMMITTED - DUYÊN VỘI

little-darkness-little-flame:

Một bộ phim vô cùng đơn giản, tinh tế và đẹp. Đẹp cả nội dung lẫn hình thức. Nếu bạn KHÔNG tìm kiếm một bộ phim hành động kiểu Hollywood hay những bộ phim tình cảm mà nam chính nữ chính “vật nhau” quyết liệt thì bộ phim này vô cùng thích hợp !

Đẹp từ góc quay đến diễn viên. Phim được quay ở…

film

kitesquotes:

"Hai sự cô đơn ở gần nhau, lâu ngày, sẽ hóa thành một cái gì đó gần giống như yêu…chứ - không - phải - là - yêu."{Sưu Tầm}des by shinmoney@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Hai sự cô đơn ở gần nhau, lâu ngày, sẽ hóa thành một cái gì đó gần giống như yêu…chứ - không - phải - là - yêu."

{Sưu Tầm}
des by shinmoney@Kitesvn.com

(via kitesquotes)

quote